Vậy nên mình bắt đầu đi ngược vào bên trong.
Mỗi khi một biến cố xảy ra, thay vì chỉ hỏi: “Làm sao để chuyện này biến mất?”, mình bắt đầu hỏi: “Vì sao điều này lại xảy ra với mình?” Khi tìm thấy một nguyên nhân, mình lại tiếp tục hỏi sâu hơn: “Nguyên nhân này đến từ đâu?”
Nó đến từ một niềm tin sai lệch mà xã hội đã gieo vào mình? Từ những định kiến gia đình đã được cài đặt từ nhỏ? Từ những tổn thương cũ mà mình chưa từng thật sự đối diện? Hay từ những ham muốn, sợ hãi, bám chấp và vô minh rất sâu bên trong? Mình cứ truy cầu như vậy, từng lớp một, cho đến khi chạm vào phần gốc rễ nhất.
Và cuối cùng, mình nhận ra rất nhiều khổ đau, rối loạn và mất cân bằng trong đời sống đều quay về cái gốc mà Đức Phật đã chỉ ra: Tham — Sân — Si.
Sân khiến mình chống lại thực tại, trách móc bản thân, giận dữ với cơ thể và những gì đang xảy ra.
Si khiến mình không nhìn thấy bản chất thật của vấn đề, nên cứ tiếp tục chữa phần ngọn mà không chạm được phần gốc.
Khi nhìn ra điều đó, mình hiểu rằng: tự do không bắt đầu từ việc ép mọi thứ bên ngoài phải thay đổi theo ý mình. Tự do bắt đầu khi mình dám quay về, nhìn thẳng vào gốc rễ, và xử lý vấn đề từ bên trong.
Và càng đi sâu vào bên trong, mình càng nhận ra một sự thật rất rõ: những gì xảy ra trong tâm không bao giờ tách rời khỏi những gì xảy ra trong thân.
Cơ thể không nói dối. Những rối loạn bên trong cuối cùng đều sẽ biểu hiện ra bên ngoài — qua làn da, giấc ngủ, cảm xúc, năng lượng, chu kỳ kinh, cân nặng, sự thu hút và cả cách mình cảm nhận về chính nữ tính của mình.